Cảm nhận về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến

     

Đề bài: Anh/chị hãy trình bày cảm nghĩ về thân phận người đàn bà trong làng mạc hội cũ qua một số bài ca dao than thân đã có học trong lịch trình Ngữ văn lớp 10.

Bạn đang xem: Cảm nhận về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến

*


Cảm nghĩ về về thân phận người thiếu nữ trong thôn hội cũ qua một trong những bài ca dao than thân 

Bạn sẽ xem: cảm xúc về thân phận người phụ nữ trong xã hội cũ qua một trong những bài ca dao than thân


1. Cảm suy nghĩ về thân phận người thanh nữ trong làng mạc hội cũ qua một số bài ca dao than thân,  mẫu số 1:

Người đàn bà trong xã hội phong loài kiến từ xưa luôn phải chịu đựng số phận hết sức bất hạnh, rất khổ. Họ có vẻ đẹp phía bên ngoài và cả phẩm chất đáng quý bên trong nhưng bởi vì hủ tục của làng hội phong kiến sẽ đẩy bọn họ xuống cuộc sống thường ngày cùng cực. Họ lần chần ngỏ thuộc ai bởi vì tiếng nói của mình nào có giá trị, chỉ rất có thể than tiếng khóc của mình và tác giả dân gian đã gồm những bài bác ca dao than thân.

Họ ý thức được vẻ đẹp của mình nhưng lại có số phận long đong, dựa vào vào người bọn ông:

” Thân em như dải lụa đàoPhất phơ giữa chợ biết vào tay ai”

Mở đầu bài bác ca dao với mô tip “Thân em” mang đến ta tìm ra thân phận nhỏ tuổi bé của người phụ nữ. “Thân em” mở màn cho lời than thân trách phận của người phụ nữ. Họ đang sống và làm việc trong làng hội chịu nhiều thiệt thòi dù họ cũng chính là một cá thể trong cộng đồng đó. Người sáng tác dân gian cũng ca ngợi vẻ đẹp của họ trước tiên ” như dải lụa đào”. Tác giả đã sử dụng phép đối chiếu đặc sắc. đối chiếu vẻ đẹp nhất của người thanh nữ như dải lụa hy vọng manh, rất đẹp đẽ. Dải lụa đào gợi lên vẻ đẹp nhất yêu kiều, vào trắng, vơi nhàng, tinh tế và sắc sảo của người đàn bà trong buôn bản hội phong kiến. Họ tất cả một vẻ rất đẹp vậy xứng đáng lẽ buộc phải được nâng niu, trân trọng cùng sống cuộc sống hạnh phúc nhưng không, cuộc sống của bọn họ lại hết sức bất hạnh: ” Phất phơ thân chợ biết vào tay ai”. Tấm lụa đào đó bị với ra chợ cung cấp để kẻ mua, người phân phối mặc cả, trù trừ sẽ lâm vào hoàn cảnh tay ai. Kẻ đó có thực sự nghe biết giá trị của tấm lụa ấy không? Người đàn bà cũng vậy, họ không ra quyết định được số phận của bản thân mà ” bố mẹ đặt đâu, nhỏ ngồi đó”. Chúng ta bị phụ thuộc hoàn toàn vào người đàn ông trong gia đình. Hay là không thơ của hồ nước Xuân Hương có câu “Rắn nát dù rằng tay kẻ nặn”. Bởi vì bị phụ thuộc, không tồn tại tiếng nói trong gia đình mà định mệnh của người đàn bà trong làng mạc hội xưa thật xứng đáng thương!

*

Bài văn cảm thấy về thân phận người đàn bà trong buôn bản hội cũ qua một vài bài ca dao than thân tiêu biểu

Hình ảnh người thiếu nữ bé bé dại bị nhờ vào còn diễn đạt ở bài ca dao:

” Thân em như phân tử mưa saHạt vào đài những hạt ra ruộng cày”

Thân phận người thiếu phụ được người sáng tác dân gian ví như ” phân tử mưa sa”. Phân tử mưa sa rơi xuống nếu may mắn thì “hạt vào đài các” tức là sinh ra và béo lên vào một gia đình giàu giành được hưởng cuộc sống thường ngày sung mừng quýnh rồi được gả đến nhà nhiều có. Họ không phải nghĩ đến mẫu ăn, dòng mặc nhưng chỉ tận hưởng thụ. Nhưng bất hạnh hơn là “hạt ra ruộng cày” nghĩa là sống cuộc sống bần hàn, cần lo mang đến cái ăn cái mặc và hàng ngày kiếm đầy đủ ăn, đủ mặc sẽ là hạnh phúc. Họ cần lao cồn vất vả, khổ cực mới có thể sống được. Họ thấy rằng, cùng viết về người thanh nữ nhưng số phận của họ có thể thay đổi. Điểm tầm thường giữa họ là việc phụ thuộc, là định kiến của làng hội, là hủ tục không tân tiến của làng mạc hội phong kiến.

Trong ca dao dân ca, hình hình ảnh con cò cũng tượng trưng cho những người phụ nữ. Đó là hình ảnh người bà xã – người nông dân vất vả nuôi chồng:

” nhỏ cò lặn lội bờ aoGánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non”

Người bà xã tần tảo, chịu đựng thương siêng năng lặn lội tìm miếng cơm manh ao. Tự ” lặn lội” để biểu lộ nỗi vất vả, khó nhọc. Gánh gạo nuôi ck nhưng chúng ta không hề oán thù giận nhưng cam chịu ” giờ khóc nỉ non”. Người phụ nữ lẽ ra cần phải có chỗ dựa là người chồng nhưng bây giờ họ nên làm lụng để nuôi chồng, nuôi con. Gần như câu ca dao này khiến ta nhớ đến những câu thơ trong bài xích ” thương vợ” của Tế Xương: ” Lặn lội thân cò khi quãng vắng/ Èo xèo khía cạnh nước buổi đò đông”. Người phụ nữ họ bắt buộc thật sự yêu chồng, yêu nhỏ và bao gồm đức mất mát mới hoàn toàn có thể chịu được sự vất vả nặng nề nhọc như vậy.

Nói nắm lại, ca dao than thân đã miêu tả được giờ than của người đàn bà về số phận của mình trong xã hội phong kiến. Ở buôn bản hội ấy, người thanh nữ họ dường như đẹp, gồm phẩm hóa học nhưng định mệnh quá bạc đãi bẽo. Người sáng tác dân gian đã báo cáo giúp họ nhằm mục đích tố cáo thôn hội ấy và thổ lộ niềm yêu thương sâu sắc.

Xem thêm: Nêu Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ Nhàn Của Nguyễn Bỉnh Khiêm, Cảm Nhận Về Bài Thơ Nhàn Của Nguyễn Bỉnh Khiêm

—————-HẾT———————

2. Cảm suy nghĩ về thân phận người đàn bà trong làng mạc hội cũ qua một số trong những bài ca dao than thân, mẫu số 2:

Ca dao dân ca là 1 trong thể loại đặc sắc trong kho báu văn học dân gian Việt Nam. Ca dao là sự kết hợp giữa lời thơ và âm thanh để miêu tả những tình cảm, xúc cảm sâu lắng của con bạn lao động. Người sáng tác dân gian đang đúc kết rất nhiều những câu cao dao mang hầu hết tình cảm của con fan hay thể hiện phẩm chất, vẻ đẹp của tín đồ con gái. Trong số đó, ca dao than thân biểu lộ sự chua xót, tủi nhục, đắng cay của thân phận người phụ nữ trong thôn hội cũ.

Chúng ta biết rằng, trong làng mạc hội phong kiến, định mệnh của người thiếu nữ vô cũng éo le, bất hạnh. Đó là lí vày khi họ xuất hiện trong một thôn hội “trọng nam, khinh thường nữ”, ngôn ngữ của người thiếu nữ không có mức giá trị, giỏi “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử” có nghĩa là ở nhà bắt buộc theo cha, lấy chồng theo chồng, và ck chết thì theo con. Vì những bất công đó là người thiếu phụ không biết tỏ cùng ai mang lại nên lộ diện những câu ca dao nhằm than thân phận mình:

“ Thân em như tấm lụa đàoPhất phơ giữa chợ biết vào tay ai”

Vẫn môtip bắt đầu bài ca than thân “thân em” nhằm gợi đến nỗi khổ vừa mang tính chất vật chất, vừa mang nỗi khổ về thân phận mong mỏi manh, nhỏ dại bé, không tồn tại giá trị của người thiếu phụ xưa. Thân phận của con fan trong cuộc đời là một trong cái nào đấy rất phệ lao. Nhưng với họ, trong làng hội ấy bọn họ chỉ như hạt mưa sa, như miếng cau khô, cọc bờ rào. Phần lớn cái bé dại bé, bình thường vô thuộc trong cuộc sống. Trong bài xích ca dao trên, ta vẫn thấy người phụ nữ ý thức được vẻ đẹp mắt của mình. Ví “thân em” như 1 “tấm lụa đào” – cách đối chiếu ấy có sức gợi hình, sexy nóng bỏng rất những về vẻ đẹp mắt của người con gái vô thuộc yểu điệu, mượt mà, thướt tha. “Tấm lụa đào” gợi lên vẻ đẹp êm ả dịu dàng toàn vẹn, từ color là màu hồng, đến dáng vóc mềm mại, đến hóa học liệu. Rõ ràng, tuy họ bị tốt rúng coi thường dẫu vậy họ vẫn ý thức được phầm chất của mình và trường đoản cú coi mình là 1 sản trang bị quý. Nhưng lại dù đẹp cho đâu, quý giá mang đến đầu thì tấm lụa đào ấy lại “ phất phơ giữa chợ”. Tấm lụa bị mang rao cung cấp ngoài chợ cùng với nhiều mặt mặt hàng khác. Qua câu ca dao này, ta tìm ra thân phận của thiếu nữ hay người thiếu phụ trong buôn bản hội đó là không khi nào được tự đưa ra quyết định chuyện hôn nhân của mình mà do chủ yếu ông bà, phụ huynh người trong dòng tộc quyết định. Họ sống trong sự cam chịu, nhẫn nhục vị danh dự gia đình hay số phận gia đình mình. Thật đau xót làm sao!

*

Hình ảnh người phụ nữ xưa qua gần như câu hát than thân

Người thiếu nữ còn cất thông báo than về số trời không được nhìn nhận trọng, dù vẻ ngoài bên ngoài gồm xấu xí mà lại họ vẫn duy trì được sự trong sáng bên trong.

 “ Thân em như củ ấu gaiRuột vào thì white vỏ không tính thì đenAi ơi, nếm thử nhưng xem!Nếm ra, bắt đầu biết rằng em ngọt bùi.”

 Lại một đợt tiếp nhữa mô tip “thân em” xuất hiện thêm để người phụ nữ than mang lại thân phận của mình. Người thiếu phụ đã ví mình như “củ ấu gai” một một số loại củ cơ mà được sống trong bùn đen và khi được tín đồ ta mang lên thì nó đem màu đen của môi trường xung quanh nó sống. Qua đấy, ta thấy được người thanh nữ xưa dù bên ngoài có xấu xí nhưng lại họ vẫn giữa được vẻ đẹp trung tâm hồn trong sáng “ruột vào thì trắng”. Vì bề ngoài xấu, có lẽ cô gái trong bài bác ca dao không tồn tại người đon đả tới cho nên vì vậy có câu ca dao tiếp sau “Ai ơi, nếm thử mà lại xem? hai tiếng “Ai ơi” vừa ngọt ngào nhưng cũng thật đau xót nó hướng đến mọi người ngoài thôn hội kia. Đừng chú ý vẻ hiệ tượng mà hãy nhìn mang đến vẻ đẹp mắt thực sự, sẽ là vẻ đẹp tâm hồn của con bạn kia. Đó chính là vẻ đẹp mắt trong sáng, thuần hậu, xứng đáng quý của người đàn bà xưa “ngọt bùi”. Nét đẹp ấy xứng đáng lẽ bọn họ phải thiệt trân trọng!

Số phận người thiếu nữ có khi long đong, chìm nổi đắn đo sẽ nhận ra về đâu:

 “ Thân em như trái bựa trôiGió dập sóng dồi, biết tấp vào đâu?”

Thân phận người thanh nữ được ví như “trái bần trôi”. Trái bần lại gợi đến thân phần nghèo khổ, éo le, đau khổ, đắng cay. Trái bần ấy bị “gió dập sóng dồi” quăng đập, xô đẩy trên biển nước bao la, mênh mông chần chờ sẽ “tấp vào đâu?” Qua đó, ta gợi đến số phận người thanh nữ chìm nổi, lênh đênh, vô định. Vị họ trọn vẹn bị phụ thuộc vào hoàn cảnh, vào người bọn ông trong gia đình. Bọn họ không tự quyết định được cuộc đời của mình. Thiết yếu xã hội phong kiến đã nhấn chìm vẻ đẹp cũng tương tự số phận của họ.

Qua đa số phân tích trên, bọn họ thấy được vẻ đẹp cũng giống như số phận đáng buồn của người phụ nữ trong làng hội phong loài kiến đầy hủ tục cùng bất công kia. Chúng ta chỉ có thể cất lên tiếng hát than thân trách phận. Họ cảm thấy chua xót biết bao trước định mệnh eo le bất hạnh ấy. Qua hầu như câu ca dao, tác giả dân gian cũng đều có lời cáo giác xã hội phong kiến ấy.

Xem thêm: Đức Tính Trung Thực Là Gì ? Sống Trung Thực Có Thật Sự Tốt Và Ý Nghĩa

——————-HẾT———————-

Khi học về văn học dân gian Việt Nam, cạnh bên những câu hát than thân ngọt ngào tình nghĩa, những em rất có thể củng thay thêm vốn kỹ năng cho bạn dạng thân qua việc tham khảo: Phân tích những bài bác Ca dao hài hước, Phân tích hồ hết câu phương ngôn về con fan và buôn bản hội, Phân tích mọi câu phương ngôn về vạn vật thiên nhiên và lao hễ sản xuất.