KỂ LẠI CÂU CHUYỆN AN ĐRÂY CA BẰNG LỜI CỦA EM

     

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu nhỏ bé An-đrây-ca lớp 4 bao gồm dàn ý và 30 bài xích văn chủng loại hay nhất, tinh lọc giúp học viên viết bài xích tập có tác dụng văn lớp 4 tốt hơn.

Bạn đang xem: Kể lại câu chuyện an đrây ca bằng lời của em


Kể câu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu nhỏ bé An-đrây-ca – giờ đồng hồ Việt 4

*

Dàn ý Kể mẩu truyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu nhỏ nhắn An-đrây-ca

- bé nhớ lại nội dung câu chuyện:

· Cậu nhỏ xíu An-đrây sống cùng với ai

· người mẹ đã dựa vào cậu nhỏ bé làm bài toán gì?

· trên phố đi, cậu nhỏ xíu đã chạm chán chuyện gì?

· xong của câu chuyện như thế nào? suy nghĩ của em

- nhắc chuyện theo lời của An-đrây-ca, nhân trang bị xưng "tôi".

Kể câu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu bé nhỏ An-đrây-ca (mẫu 1)

*

Các các bạn có khi nào có một nỗi niềm suy tư gian khổ không? Tôi thì gồm đấy. Đó là mẩu chuyện buồn nhất cuộc đời tôi trường đoản cú thời thơ ấu, chuyện ấy dằn vặt tôi đến mãi bây giờ.

Năm ấy tôi lên chín tuổi, sinh sống với chị em và ông. Ông tôi sẽ chín mươi sáu tuổi rồi cần rất yếu. Một buổi chiều, ông gọi người mẹ tôi:

- Bố không thở được lắm!

Mẹ ngay tức thì bảo tôi đi cài thuốc. Tôi cấp tốc nhảu đi ngay. Trên phố chạy đến tiệm thuốc, tôi gặp chúng ta đang đùa bóng đá. Khi các bạn rủ tôi đùa bóng, tôi quên mất việc đi sở hữu thuốc của mình. Rứa là tôi nhập hội với những bạn. đùa được một lúc, tôi đột nhớ lại lời bà bầu dặn. Tôi cấp chạy đi mua thuốc rồi cấp vã chạy về nhà. Vừa vào phòng ông, tôi hoảng hốt thấy bà bầu khóc nấc. Ông tôi đã qua đời. “Chỉ vày mình mải đùa bóng, cài thuốc về chậm rì rì mà ông mất", tôi òa khóc cùng kể cho bà mẹ nghe câu hỏi tôi nghịch bóng. Mẹ yên ủi tôi:

- Không, con không tồn tại lỗi. Chẳng thuốc nào cứu vớt nổi ông bé đâu. Ông đã không còn từ lúc nhỏ vừa thoát ra khỏi nhà. Tuy vậy tôi không nghĩ vậy. Tôi ăn năn hận quá. Giá bán như tôi chớ mải chơi bóng, tải thuốc về kịp thì ông tôi vẫn còn sống thêm được một số năm nữa. Đêm đó, tôi ngồi dưới cội cây táo khuyết do ông trồng khóc nức nở khôn nguôi.

Nỗi bi lụy của tôi là 1 kinh nghiệm đau xót. Sau một thời gian dài, việc gì rồi cũng nguôi ngoai nhưng mọi khi chợt nhớ, tôi vẫn nghe nhức nhói vào tim. Chúng ta chớ ham đùa như tôi cơ mà để xảy ra điều đáng tiếc nhé!

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu nhỏ bé An-đrây-ca (mẫu 2)

Tôi tên là An-đrây-ca. Dịp lên 9 tuổi, tôi sinh sống với chị em và ông ngoại, ông ngoại tôi đang 96 tuổi cần rất yếu.

Một buổi chiều, ông nói với bà bầu tôi: “Bố khó thở lắm !...”. Bà mẹ liền bảo tôi đi thiết lập thuốc. Tôi nhanh nhẹn đi ngay, nhưng mà dọc đường lại gặp gỡ mấy đứa bạn đang chơi bóng đá rủ nhập cuộc. Nghịch được một lúc, sực nhớ lời bà bầu dặn, tôi vội chạy một mạch đến shop mua thuốc rồi đem về nhà.

Bước vào chống ông nằm, tôi hốt hoảng thấy bà bầu đang khóc nút lên. Hoá ra ông sẽ qua đời. Tôi hối hận tự trách: “Chỉ do mình mải chơi bóng, cài thuốc về lừ đừ mà ông chết". Tôi oà khóc cùng kể hết đều chuyện cho mẹ nghe. Người mẹ an ủi:

- Không, con không có lỗi. Chẳng dung dịch nào cứu vớt nổi ông đâu, ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ là như vậy. Xuyên suốt đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới nơi bắt đầu cây táo khuyết do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi sẽ lớn, tôi vẫn luôn luôn dằn vặt: “Giá mình thiết lập thuốc về ngay lập tức thì ông nước ngoài còn sinh sống thêm được vài năm nữa!”.

Kể mẩu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu nhỏ nhắn An-đrây-ca (mẫu 3)

Các bạn bè mến của tôi. Tôi là An-đrây-ca. Tôi xin nói với các bạn một mẩu truyện của tôi mà mang lại mãi đến hiện nay nó vẫn tiếp tục dằn lặt vặt tôi, vì tôi là một trong những kẻ tất cả lỗi vào chuyện này.

Hồi ấy, tôi bắt đầu lên chín, sống với bà mẹ và ông. Ông tôi đã 96 tuổi đề xuất rất yếu. Vào 1 trong các buổi chiều nọ, ông tôi nói với người mẹ tôi rằng: “Con ơi! ba thấy không thở được lắm!”. Nghe ông tôi nói vậy, bà bầu tôi lập tức bảo tôi đi tải thuốc đến ông uống. Tôi cấp tốc nhẹn đi ngay. Dọc con đường tôi gặp gỡ mấy thằng bạn thân, chúng rủ tôi thuộc đá bóng. Tôi tham gia và say sưa chơi bóng thuộc chúng chúng ta đến khi sực ghi nhớ lời người mẹ dặn tôi vội vã chạy đi mua thuốc.

Các chúng ta biết không? lúc tôi vừa mới bước vào phòng ông nằm. Tôi thấy người mẹ tôi đang gục xuống tín đồ ông khóc nức nở. Ông tôi vẫn qua đời. Tôi hốt hoảng, nhì chân khuỵu xuống. Tôi nghĩ về “Chỉ vị mình mải chơi bóng, download thuốc về chậm rãi mà ông chết”. Tôi òa khóc với kể hết mọi việc cho chị em nghe. Bà bầu tôi xoa đầu tôi, an ủi.

– An-đrây-ca, con không có lỗi trong chuyện này! Chẳng có thuốc nào cứu vãn được ông cả. Ông nhỏ mất khi con vừa bắt đầu bước thoát khỏi nhà.

Có thể ông tôi mất là do tuổi già sức yếu nhưng dù sao song với tôi, hành động mải chơi của chính mình và tử vong của ông tôi, mãi làm cho tôi dằn vặt, ray rứt suốt đời, chúng ta ạ!

Kể câu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 4)

Có gần như lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng lại tôi đã mắc phải một tội trạng không lúc nào sửa được. Tôi đã hết đi người thân yêu độc nhất của mình. Sau đây, tôi xin nói lại mẩu truyện đó để chúng ta nghe và cùng rút gớm nghiệm:

Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với chị em và ông. Cha tôi đi công tác xa phải ít khi trở lại thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi bắt buộc ông hay bé vặt lắm. Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với chị em tôi:

- Bố nghẹt thở quá!

Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy đề tên thuốc, nói:

- con chạy đi mua phương thuốc này cho mẹ. Nhanh lên nhỏ nhé!

Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ bên tôi cho hiệu thuốc ko xa tuy nhiên lại sang 1 sân láng rộng. Thấy tôi, đàn bạn gọi:

- An- đrây- ca ơi, vào chỗ này chơi với chúng tớ đi!

Biết mình là một trong những tiền đạo tốt và nghĩ trên đây là thời cơ tốt độc nhất để biểu hiện tài năng, tôi dìm lời ngay. Chơi rất vui đề xuất tôi bỏ quên lời mẹ dặn. Mãi cho đến lúc sút bóng vào lưới, nghe đàn bạn reo hò, tôi bắt đầu sực nhớ cho ông, liền ba chân bốn cẳng chạy đi sở hữu thuốc.

Bước vào phòng ông nằm, tôi tá hỏa khi chú ý thấy bà mẹ đang khóc mức lên. Lúc đó, tôi vẫn hiểu chuyện gì vẫn xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:

- chị em ơi, chỉ vì bé thích chơi bóng đề nghị đã quên lời mẹ dặn, mua thuốc về đủng đỉnh mà ông mất.

Nhưng người mẹ lại an ủi tôi:

- Không, con không có lỗi gì cả. Ông già với yếu lắm rồi yêu cầu không thuốc nào cứu giúp được ông đâu. Ông đã tạ thế từ khi bé vừa thoát khỏi nhà.

Thế cơ mà tôi không nghĩ là như vậy. Suốt cả đêm đó, tôi ngồi dưới cội cây táo khuyết trước nhà. Cây apple này được ông chăm lo rất cẩn thận. Tôi thấy tối đó thật tối và bi đát quá. Thì ra, tiếng đây, tôi đã không còn đi fan ông thân yêu, suy nghĩ vậy, tôi oà khóc.

Sau này, mãi đến lúc trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:

- giá bán mình chớ mải chơi, thiết lập thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được vài năm nữa. Mình còn được nghe ông nói chuyện nhiều nữa.

Câu chuyện của tớ là núm đấy. Mong các bạn đừng ai mắc phải lỗi lầm to như tôi nhằm phải ân hận suốt đời.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 5)

Năm tôi lên 9 tuổi, tôi sống với bà mẹ và ông. Năm đó, ông tôi đang 96 tuổi rồi bắt buộc rất yếu.

Một buổi chiều, ông tôi nói với chị em tôi: “Bố nghẹt thở lắm!”. Mẹ tôi tức tốc bảo tôi đi cài đặt thuốc về mang lại ông. Tôi đi ngay. Trên phố đi, tôi gặp mấy thằng bạn đang đùa đá bóng. Chúng rủ tôi nhập cuộc, cầm là tôi quên khuấy việc cần mua thuốc mang đến ông. Nghịch một lúc, tôi thốt nhiên nhớ lời mẹ đặn, tôi chạy một mạch mang lại phòng cài đặt thuốc rồi mang lại nhà.

Bước vào chống ông nằm, tôi hoảng loạn thấy bà mẹ tôi sẽ khóc nút lên. Thì ra, ông tôi đã qua đời. Tôi nghĩ: “Chỉ vày mình mải chơi bóng, cài thuốc về chậm trễ mà ông mất”. Tôi oà khóc cùng kể hết mọi chuyện cho người mẹ tôi nghe. Người mẹ tôi đẩ yên ủi tôi: “Không, con không tồn tại lỗi. Chẳng thuốc nào cứu vớt nổi ông đâu. Ông đã hết từ lúc nhỏ vừa thoát khỏi nhà”. Tuy người mẹ đã yên ủi nhưng tôi thì không nghĩ là như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới nơi bắt đầu cây hãng apple do tay ông tôi vun trồng.

Mãi sau này, khi vẫn lớn, tôi vẫn luôn luôn tự dằn vặt: “Giá mình thiết lập thuốc về kịp thì ông còn sống

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé nhỏ An-đrây-ca (mẫu 6)

Tôi là An-đrây-ca, cho bây giờ, tôi vẫn còn đó thấy ân hận lúc biết mình đã có tác dụng một vấn đề sai trái.

Tôi đã thất hứa hẹn với ông và cả bà bầu nữa. Muốn rằng sau khi nghe chấm dứt câu chuyện của tôi, các bạn đừng để tín đồ nuôi dạy mình phải thất vọng vì mình như tôi nhé! Chuyện là gắng này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sống với bà mẹ và ông nội ở 1 ngôi nhà nhỏ tuổi gần bờ sông Von-ga. Những người dân hàng xóm gần gũi thường mang lại nhà tôi chơi nên căn nhà lúc nào thì cũng vang công bố cười chơi vui vẻ. Một buổi chiều, đang tắm mát đến nụ hồng tươi tắn trước cửa ngõ nhà, tôi thấy ông nói cùng với mẹ:

- Bố không thở được lắm...!

Mẹ vội vàng đỡ ông ở xuống nệm rồi bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc mặt đường đi, tôi gặp gỡ Tom cùng Nick cùng mấy thằng bạn trong làng đang đùa bóng đá. Bắt gặp tôi, bầy chúng gọi: “Ê! tham gia chứ An-đrây-ca!”. Tôi thầm nghĩ: “Hay bản thân cứ chơi độ 5 phút rồi bắt đầu đi, dĩ nhiên chẳng sao đâu”. Đắn đo một lúc rồi tôi cũng ra quyết định nhập cuộc.

Chơi một thời gian lâu, tôi new sực nhớ lời bà mẹ dặn. Tôi chạy như bay tới shop để sở hữu thuốc đến ông.

Vừa bước vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy bà bầu đang khóc mức lên. Thì ra, ông đã mất. Ôi! Nỗi buồn khủng khiếp khi mất người thân sao cứ dâng lên trong tim tôi. Vậy là tự nay, tôi không được nhìn thấy gương mặt hiền hậu, rất đẹp lão của ông nữa. Quan trọng kìm nén được nỗi xúc động, tôi nhảy khóc cùng kể cho mẹ nghe số đông chuyện vẫn làm. Mẹ ôm siết lấy tôi an ủi:

- An-đrây-ca của mẹ, con không tồn tại lỗi, chẳng tất cả thuốc nào cứu vãn nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ là rằng người mẹ đã nói đúng, xuyên đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây apple ông trồng và tự dằn lặt vặt về lầm lỗi của mình.

Kể mẩu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu nhỏ nhắn An-đrây-ca (mẫu 7)

Đến bây giờ, tôi vẫn tồn tại thấy ân hận lúc biết mình đã có tác dụng một câu hỏi sai trái. Tôi vẫn thất hứa với ông với cả người mẹ nữa. Muốn rằng sau thời điểm nghe hoàn thành câu chuyện của tôi, các bạn đừng để fan nuôi dạy mình phải thuyệt vọng vì bản thân như tôi nhé! Chuyện là nuốm này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sinh sống với người mẹ và ông nội tại 1 ngôi nhà nhỏ tuổi gần kè sông Von-ga. Những người dân hàng xóm thân thiết thường mang lại nhà tôi đùa nên tòa nhà lúc nào thì cũng vang lên tiếng cười chơi vui vẻ.

Một buổi chiều, sẽ tắm mát cho nụ hồng tươi vui trước cửa ngõ nhà, tôi thấy ông nói với mẹ:

- Bố nghẹt thở lắm...!

Mẹ tất tả đỡ ông ở xuống nệm rồi bảo tôi đi mua thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc mặt đường đi, tôi gặp mặt Tom với Nick cùng mấy thằng bạn trong thôn đang nghịch bóng đá. Nhìn thấy tôi, lũ chúng gọi: “Ê! nhập cuộc chứ An-đrây-ca!”. Tôi thầm nghĩ: “Hay mình cứ đùa độ 5 phút rồi new đi, chắc hẳn chẳng sao đâu”. Đắn đo một lát rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một lúc lâu, tôi mới sực nhớ lời bà bầu dặn. Tôi chạy như cất cánh tới siêu thị để thiết lập thuốc mang đến ông.

Vừa phi vào nhà, tôi tá hỏa khi thấy bà bầu đang khóc nấc lên. Thì ra, ông đã mất. Ôi! Nỗi buồn quyết liệt khi mất người thân sao cứ dưng lên trong tâm tôi. Vậy là trường đoản cú nay, tôi không được chú ý thấy gương mặt hiền hậu, đẹp lão của ông nữa. Cần thiết kìm nén được nỗl xúc động, tôi bật khóc cùng kể cho bà mẹ nghe mọi chuyện đã làm. Mẹ bao bọc lấy tôi an ủi:

- An-đrây-ca của mẹ, con không tồn tại lỗi, chẳng bao gồm thuốc nào cứu vãn nổi ông đâu. Ông đã hết từ lúc bé vừa thoát khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ rằng bà bầu đã nói đúng, suốt đêm đó, tôi ngồi dưới nơi bắt đầu cây hãng apple ông trồng cùng tự dằn vặt về tội lỗi của mình.

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 8)

Khi tôi 9 tuổi, tôi sinh sống với bà bầu và ông nội. 5 đấy, ông tôi đã 96 tuổi bắt buộc rất yếu.

1 buổi chiều, ông tôi nói với người mẹ tôi: “Bố nghẹt thở quá!”. Mẹ tôi tức thì bảo tôi đi tậu thuốc đến anh. Tôi đi ngay lập tức đây. Trên phố đi, tôi gặp 1 số người ai đang đá bóng. Họ mời chúng tôi vào, cho nên tôi vứt quên vấn đề sắm thuốc đến anh ta. Chơi được một khi, tôi đột nhớ lời chị em dặn hay xuyên, tôi chạy vào phòng sắm thuốc rồi mang về.

Vào phòng anh, tôi hoảng hốt thấy chị em tôi vẫn khóc tỉ ti. Hóa ra, ông tôi đã tạ thế. Tôi nghĩ: “Chỉ vì chưng mê mải soccer và mua thuốc nhưng lại mà anh đấy mất muộn”. Tôi đã nhảy khóc và kể cho người mẹ nghe các chuyện. Mẹ tôi xoa nhẹ tôi: “Không, không hề lỗi của con. Không tồn tại loại thuốc nào có thể cứu được anh ta. Anh đấy đã không còn từ ​​lúc tôi thoát ra khỏi nhà “. Dù mẹ tôi tất cả xoa vơi tôi nhưng mà tôi ko nghĩ tương tự. Xuyên đêm đấy, tôi ngồi khóc lóc dưới gốc cây táo bị cắn do thiết yếu tay ông tôi trồng.

Sau này, dịp trưởng thành, tôi vẫn từ bỏ dằn vặt mình: “Giá nhưng mà sắm thuốc kịp thời thì nó sinh sống thêm được vài ba 5 nữa”.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 9)

Tôi thương hiệu là Hen-ric, là đồng bọn của Anđrâyca. Có một chuyện từ hồi nhỏ dại mà khiến tôi day chấm dứt mãi mang lại tận bây giờ. Chuyện có liên quan đến Anđrâyca.

Năm tôi với Anđrâyca lên 9 tuổi. Trong khi tôi sống niềm hạnh phúc với gia đình rất đầy đủ thì Anđrâyca lại chỉ sinh sống với bà bầu và ông. Cha cậu ấy mất từ khi Anđrâyca còn nhỏ xíu tuy vậy không chính vì như vậy mà cậu sinh ưu tư.

Anđrâyca sống khôn xiết vui vẻ và hạnh phúc. Vì chưng tuổi đã cao (96 tuổi) nên ông của Anđrâyca hay gầy lắm. Chị em cậu phải chăm lo luôn. Anđrâyca cũng thường xuyên giúp mẹ.

Một buổi chiều, lúc đang đùa tha thẩn quanh chóng ông, Anđrâyca chợt nghe tiếng ông call mẹ: “Bố khó thở lắm!… ” bà mẹ Anđrâyca ngay thức thì bảo cậu đi mua thuốc còn chưng ấy vẫn ở lại với ông. Anđrây vội chạy đi ngay không chút lừ đừ trễ. Cơ hội đó, tôi, Rô-béc-tô, Mi-chi-a vẫn chơi bóng đá rất vui. Thấy Anđrây chạy qua, tôi và chúng ta bèn rủ cậu ấy đùa cùng:

– Này, vào đây chơi cùng bầy tớ đi.

– nhưng tớ đề nghị đi tải thuốc đến ông. Anđrâyca trường đoản cú chối.

– nghịch một tẹo rồi đi tất cả sao đâu! Tôi nải nỉ. Tôi do dự Anđrâyca phải đi download thuốc, cho ông yêu cầu đã cụ thuyết phục cậu ý nghịch cùng. Với tôi đang thành công. Công ty chúng tôi đã đùa rất vui. Mãi cho đến lúc trời nhập nhoạng tối, như sực nhớ điều gì, Anđrâyca hốt hoảng, ba chân tứ cẳng chạy mất. Mãi ngày hôm sau, lúc nghe đến tin ông của Anđrâyca mất, tôi bắt đầu hiểu ra toàn thể sự việc. Hoá ra thời gian chiều, Anđrâyca chạy đi sở hữu thuốc mang đến ông cơ mà mải nghịch với công ty chúng tôi nên cậu đã về trễ. Khi trở về nhà thì ông cậu vẫn qua đời. Anđrâyca ko được nhìn mặt ông lần cuối. Cậu ăn năn vô cùng. Anđrâyca nghĩ thiết yếu cậu vẫn hại ông phải lập cập từ giã cõi đời này. Cậu dằn vặt lắm, cứ khóc suốt không thôi. Và không chỉ là cậu, thiết yếu tôi cũng cảm xúc mình có một trong những phần trách nhiệm khi đang rủ Anđrâyca nghịch cùng mà quên việc mua thuốc cho ông. Tôi rất ăn năn hận. Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không đỡ dằn lặt vặt mình.

Tôi tên là Hen-ric, là bạn thân của Anđrâyca. Bao gồm một chuyện từ hồi bé dại mà khiến tôi day ngừng mãi mang lại tận bây giờ. Chuyện có tương quan đến Anđrâyca.

Năm tôi và Anđrâyca lên 9 tuổi. Trong những lúc tôi sống hạnh phúc với gia đình không hề thiếu thì Anđrâyca lại chỉ sống với bà mẹ và ông. Cha cậu ấy mất từ lúc Anđrâyca còn bé dại xíu tuy vậy không chính vì vậy mà cậu sinh ưu tư.

Anđrâyca sống khôn xiết vui vẻ với hạnh phúc. Vày tuổi đã cao (96 tuổi) nên ông của Anđrâyca hay nhỏ xíu lắm. Mẹ cậu phải chăm lo luôn. Anđrâyca cũng tiếp tục giúp mẹ.

Một buổi chiều, lúc đang chơi tha thẩn quanh nệm ông, Anđrâyca bỗng nhiên nghe tiếng ông call mẹ: “Bố khó thở lắm!… ” bà mẹ Anđrâyca ngay lập tức bảo cậu đi cài đặt thuốc còn bác ấy đã ở lại cùng với ông. Anđrây cấp chạy đi ngay ko chút chậm chạp trễ. Thời điểm đó, tôi, Rô-béc-tô, Mi-chi-a đang chơi đá bóng rất vui. Thấy Anđrây chạy qua, tôi và các bạn bèn rủ cậu ấy đùa cùng:

– Này, vào chỗ này chơi cùng lũ tớ đi.

– nhưng tớ nên đi download thuốc cho ông. Anđrâyca từ bỏ chối.

– nghịch một tẹo rồi đi gồm sao đâu! Tôi nải nỉ. Tôi lưỡng lự Anđrâyca bắt buộc đi sở hữu thuốc, đến ông bắt buộc đã nắm thuyết phục cậu ý nghịch cùng. Cùng tôi sẽ thành công. Cửa hàng chúng tôi đã đùa rất vui. Mãi đến lúc trời nhọ mặt người tối, như sực lưu giữ điều gì, Anđrâyca hốt hoảng, tía chân tứ cẳng chạy mất. Mãi ngày hôm sau, lúc nghe tới tin ông của Anđrâyca mất, tôi new hiểu ra cục bộ sự việc. Hoá ra dịp chiều, Anđrâyca chạy đi cài thuốc cho ông cơ mà mải đùa với shop chúng tôi nên cậu vẫn về trễ. Khi về lại nhà thì ông cậu vẫn qua đời. Anđrâyca ko được nhìn mặt ông lần cuối. Cậu ân hận vô cùng. Anđrâyca nghĩ chủ yếu cậu đã hại ông phải gấp rút từ giã cõi đời này. Cậu dằn lặt vặt lắm, cứ khóc suốt ko thôi. Và không chỉ cậu, bao gồm tôi cũng cảm giác mình có 1 phần trách nhiệm khi đã rủ Anđrâyca đùa cùng cơ mà quên việc mua thuốc cho ông. Tôi rất hối hận hận. Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không đỡ bệnh dằn vặt mình.

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu nhỏ nhắn An-đrây-ca (mẫu 10)

Mặc cho dù đã bự khôn, cơ mà lòng tôi không khỏi chua xót mọi khi nhớ đến mẩu chuyện năm tôi lên 9 tuổi. Chuyện là ráng này:

Khi ấy tôi sống thuộc với bà mẹ và ông vì tía tôi mất đang lâu. Ông tôi đã 96 tuổi rồi đề nghị rất yếu.

Một buổi chiều, lúc đang đùa tha thẩn quanh nệm ông, tôi chợt nghe giờ đồng hồ ông hotline mẹ: “Bố khó thở lắm!..” người mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc còn mẹ sẽ sinh sống lại với ông. Tôi vội chạy đi ngay ko chút chậm rì rì trễ. Cơ mà dọc con đường tôi gặp Rô-béc-tô, Mi-chi-a cùng Hen-ric đã chơi đá bóng rất vui. Đây là trò chơi mà tôi ưa thích nhất. Thấy tôi Mi-chi-a gọi:

- Này, vào chỗ này chơi cùng bọn tớ đi.

- tuy nhiên tớ phải đi cài thuốc đến ông.

- đùa một tẹo rồi đi tất cả sao đâu. Hen-ric nói.

Nghe bạn nói bao gồm lý, tôi tặc lưỡi nhủ thầm: “Tí nữa cài đặt cũng được”. Cầm cố là tôi cùng hòa vào cuộc vui với các bạn. Chơi được một lúc, ngẩng đầu lên thì trời cũng chập choạng tối, sực lưu giữ lời bà mẹ dặn, tôi bố chân tứ cẳng chạy mang đến hiệu cài thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào chống ông nằm, tôi hoảng loạn khi thấy mẹ đang khóc mức lên. Té ra ông đã qua đời. Tôi òa khóc nức nở kể hầu hết chuyện cho người mẹ nghe. Mặc dù mẹ đã mất lời an ủi tôi rằng tôi không có lỗi. Vì chưng ông đã hết ngay từ thời điểm tôi vừa thoát khỏi nhà. Nhưng lại tôi vẫn không kết thúc khỏi ý nghĩ về tại tôi mải chơi, mua thuốc về chậm rì rì mà ông mất. Xuyên đêm đó, tôi ngồi khóc nức nở bên dưới gốc táo apple do tay ông vun trồng.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không khỏi dằn vặt mình. Các bạn đừng như tôi kẻo phải ăn năn nhé.

Kể mẩu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 11)

Có những sai trái rất có thể sửa được, nhưng mà tôi đã phạm phải 1 sai trái ko bao giờ sửa được. Tôi đã hết đi tín đồ nhà yêu tuyệt nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể mẩu truyện đấy để các bạn nghe và rút ghê nghiệm:

5 đấy, tôi 9 tuổi, sống với mẹ và ông ngoại. Ba tôi đi quá trình xa cần ít về thăm nhà. Ông tôi 5 nay 96 tuổi nên liên tục đau gầy nhiều. 1 buổi chiều, tôi nghe anh ta nói với chị em tôi:

– Tôi cực kỳ nghẹt thở!

Mẹ liền hotline tôi vào, dúi vào tay tôi 1 tờ giấy đề tên thuốc với nói:

– Em chạy đi tìm thuốc này mang lại mẹ. Cấp tốc lên con!

Tôi nhanh chóng rời đi ngay lập tức tức tốc. Đường từ đơn vị tôi cho tới tiệm thuốc tây ko xa mà băng sang một sân trơn phệ. Thđấy tôi, bè bạn gọi:

– Andrew, sắp tới đây chơi với bọn chúng tôi!

Biết mình là 1 trong những trung phong xuất sắc và nghĩ đây là thời cơ tốt nhất có thể để trình bày kĩ năng nên tôi dấn lời ngay. Chơi rất vui đề nghị tôi quên cả lời chị em dặn. Mãi tới dịp sút nhẵn vào lưới, nghe bè bạn động viên, tôi mới sực nhớ tới anh, tức tốc chạy đi tìm thuốc.

Bước vào phòng anh, tôi hoảng loạn lúc thấy bà mẹ khóc tỉ ti. Sau đấy, tôi phát âm chuyện gì đã xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:

– bà mẹ ơi, chỉ vì con thích đá bóng nhưng mà bé quên lời người mẹ dặn đi chọn thuốc nhưng lại mà ông nội mất rồi.

Nhưng bà mẹ tôi sẽ xoa nhẹ tôi:

– Không, không thể lỗi của tôi. Ông đấy già yếu nên ko thuốc nào cứu được. Anh đấy sẽ tạ thế ngay khi tôi thoát ra khỏi nhà.

Nhưng tôi ko nghĩ vậy. Cả đêm tối đấy, tôi ngồi dưới cội cây táo bị cắn dở trước nhà. Cây táo khuyết này được anh chăm bẵm rất cẩn thận. Tôi thấy đêm đấy thật bi ai và bi đát chán. Thì ra, tiếng tôi đã mất đi tín đồ ông thân thiết của mình, suy nghĩ tới đấy tôi đã bật khóc.

Sau này, tính đến lúc trưởng thành, tôi vẫn tự dằn lặt vặt mình:

– giá chỉ như họ đừng mải chơi nhưng mà tìm thuốc thì anh đấy đang sống thêm được vài 5. Tôi còn được nghe nhiều câu chuyện nữa từ bỏ anh đấy.

Ấy là câu chuyện của tôi. Mong các bạn đừng phạm phải sai trái béo như tôi để rồi phải ân hận cả đời.

Kể mẩu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu nhỏ nhắn An-đrây-ca (mẫu 12)

Bè bạn thân thương của tôi. Tôi là Andreya. Tôi ao ước kể cho chúng ta nghe 1 câu chuyện của tôi tuy nhiên mà mang lại tới bây giờ vẫn còn day xong xuôi trong tôi, chính vì tôi là người dân có lỗi trong việc này.

Khi đấy, tôi mới 9 tuổi, sinh sống với bà mẹ và ông nội. Ông tôi 5 nay 96 tuổi nên rất yếu. 1 buổi chiều, ông tôi nói với bà mẹ tôi: “Con ơi! Tôi cảm thấy nghẹt thở! ”. Nghe ông tôi nói vậy, chị em tôi ngay thức thì bảo tôi đi tìm thuốc mang đến ông uống. Tôi nhanh chóng rời đi. Trên tuyến đường đi, tôi gặp 1 số người bạn thân, bọn họ rủ tôi đi đá bóng. Tôi tham gia và đam mê bóng đá cùng chúng ta tới thời gian nhớ ra lời bà mẹ dặn tôi cấp vã đi tìm thuốc.

Bạn có biết? khi tôi vừa lao vào phòng anh đã nằm, tôi vẫn thấy người mẹ tôi quỳ trên fan anh khóc nức nở. Ông tôi sẽ tạ thế. Tôi hốt hoảng, chân như khụy xuống. Tôi nghĩ “Chỉ vì chưng mải nghịch bóng và tìm thuốc cơ mà mà anh đấy mất muộn”. Tôi đã nhảy khóc và kể cho mẹ nghe đông đảo chuyện. Chị em tôi vỗ đầu xoa nhẹ tôi.

Xem thêm: Vẽ Tranh Đề Tài Lễ Hội Lớp 9 Halloween, +99 Tranh Vẽ Halloween Đẹp Nhất 2022

“Andreyka, tôi ko tất cả lỗi trong chuyện này!” không tồn tại thuốc để cứu vớt anh ta. Ông tôi mất cơ hội tôi vừa bước thoát ra khỏi nhà.

Có thể ông tôi mất vị tuổi già mức độ yếu, mà lại dẫu sao, đối với tôi, những câu hỏi làm mắc của tôi và tử vong của ông tôi, mãi mãi khiến cho tôi day xong và day chấm dứt cả đời, chúng ta ạ!

Kể mẩu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu nhỏ nhắn An-đrây-ca (mẫu 13)

Dù đã bự mà lòng tôi ko ngoài nhói lên mỗi lúc nhớ lại mẩu truyện 5 9 tuổi. Đây là những gì đã xảy ra:

Khi đấy tôi sống với bà mẹ và ông nội vì bố tôi đã hết từ ​​lâu. Ông tôi 5 ni 96 tuổi yêu cầu rất yếu.

1 buổi chiều, thời gian tôi đang vui đùa trên giường của bố, tôi bất chợt nghe bố gọi mẹ: “Bố nghẹt thở! . . . ”Cô đấy tức tốc bảo tôi đi sắm thuốc cùng cô đấy đang ở lại với anh đấy. Tôi chóng vánh chạy đi ko chậm trễ rì rì. Nhưng trê tuyến phố đi, tôi đã gặp mặt Robert, Micheal cùng Henri, những người dân đang đùa bóng hết sức vui vẻ. Đây là trò chơi yêu thích của tôi. Nhìn thấy tôi, Michia gọi:

– Này, tới nghịch với bọn chúng tôi.

– cơ mà anh đề xuất đi mua thuốc đến em.

– chơi 1 chút rồi đi cũng được. Henry nói.

Nghe các bạn nói gồm lý, tôi chặc lưỡi tự răn: “Thêm 1 chút nữa là mua được”. Vì chưng thế, tôi đã tham gia cuộc vui cùng những bạn. Chơi được một khi, ngước đầu lên thì trời cũng đã tối, ghi nhớ lời bà bầu dặn, tôi chạy ra hiệu thuốc chọn thuốc có về.

Bước vào phòng anh, tôi hoảng hốt lúc thấy mẹ khóc tỉ ti. Hóa ra là anh đấy đã tạ thế. Tôi đã bật khóc với kể cho chị em nghe phần đa chuyện. Dù người mẹ tôi đã hết lời xoa vơi tôi rằng đấy không hề là lỗi của tôi. Bởi vì anh đấy chết ngay trong lúc tôi thoát ra khỏi nhà. Cơ mà tôi vẫn ko ngoài nghĩ rằng anh đấy tạ thế vị tôi mải chơi và tìm thuốc. Suốt cả đêm đấy, tôi ngồi khóc dưới cội cây táo apple do chủ yếu tay anh trồng.

Cho cho tới bữa nay, tôi vẫn ko dừng dằn vặt bản thân. Đừng như tôi nếu ko các bạn sẽ ăn năn.

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu nhỏ bé An-đrây-ca (mẫu 14)

Tên tôi là Andrew. 5 9 tuổi, tôi sinh sống với bà mẹ và ông ngoại, ông nội tôi vẫn 96 tuổi buộc phải rất yếu.

1 buổi chiều, anh đấy nói với người mẹ tôi: “Bố nghẹt thở quá! …”. Mẹ bảo tôi đi chọn thuốc. Tôi chóng vánh rời đi, mà lại dọc đường, tôi chạm chán 1 số người ai đang đá bóng và mời tôi tham dự. Chơi được một khi, sực nhớ lời chị em dặn, tôi chạy cấp tốc ra shop sắm dung dịch rồi mang lại nhà.

Vào phòng anh, tôi hốt hoảng thấy chị em tôi đã khóc tỉ ti. Hóa ra là anh đấy đã tạ thế. Tôi nhớ tiếc rẻ từ trách: “Chỉ do mê mải bóng đá và tìm thuốc nhưng lại mà anh đấy mất muộn”. Tôi đã bật khóc và kể cho bà bầu nghe phần lớn chuyện.

– Không, tôi ko tất cả lỗi. Không tồn tại loại thuốc nào hoàn toàn có thể cứu được anh đấy, anh đấy đã chết tính từ cơ hội tôi ra khỏi nhà.

Nhưng tôi ko nghĩ về vậy. Xuyên suốt đêm đấy, tôi ngồi thút thít dưới nơi bắt đầu cây apple do chính tay anh trồng. Cho tới sau này, thời điểm trưởng thành, tôi vẫn day dứt: “Giá nhưng mà mà sắm thuốc ngay thì ông tôi còn sinh sống thêm được vài ba 5 nữa!”.

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé bỏng An-đrây-ca (mẫu 15)

Bạn đã khi nào có 1 suy bốn buồn? Tôi gồm nó. Ấy là mẩu chuyện buồn độc nhất của đời tôi tự bé, nó day kết thúc tôi cho tới tận hiện tại thời.

5 đấy tôi 9 tuổi, sinh sống với mẹ và ông ngoại. Ông tôi đang 9 mươi 6 tuổi đề xuất rất yếu. 1 giờ chiều anh call cho người mẹ tôi:

– Tôi khôn cùng nghẹt thở!

Mẹ bảo tôi đi tậu thuốc. Tôi nhanh chóng rời đi. Trê tuyến phố tới hiệu thuốc, tôi gặp bè bạn đang đùa đá bóng. Khi bạn hữu rủ tôi đi đá bóng, tôi vẫn quên tậu thuốc đến mình. Bởi vì thế, tôi đã tham gia cùng những bạn. Chơi được một khi, tôi bỗng nhớ ra lời mẹ dặn. Tôi gấp vã đi mua thuốc rồi phóng về nhà. Vừa lao vào phòng anh, tôi sững sờ cơ hội thấy mẹ tôi sẽ khóc. Ông tôi đang tạ thế. “Chỉ vì chưng mải đá bóng, chọn thuốc về muộn cơ mà mà ông nội mất rồi”, tôi nhảy khóc nói lại chuyện đi soccer của mẹ.

– Không, tôi ko có lỗi. Không tồn tại loại dung dịch nào rất có thể cứu được anh ta. Anh đấy đã tạ thế ngay khi tôi thoát khỏi nhà. Tuy thế tôi ko nghĩ vậy. Tôi hối hận cực kỳ. Giá bán như tôi chớ mê mải bóng đá nhưng mà mua thuốc chữa căn bệnh kịp thời thì ông tôi còn sinh sống thêm được vài 5 nữa. Đêm đấy, tôi ngồi dưới cội cây táo bị cắn dở anh trồng cùng khóc ko dừng.

Nỗi bi thương của tôi là 1 trải nghiệm đớn đau. Rất mất thời gian sau mọi chuyện new lại gan, mà mỗi một khi chợt ghi nhớ lại vẫn nghe nhói đau trong lòng. Đừng tham lam như tôi nhưng mà mà để xảy ra điều gì xứng đáng tiếc!

Kể câu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 16)

Đến bây giờ, tơi vẫn cịn thấy ân hận lúc biết mình đã làm cho một việc sai trái. Tơiđã thất hứa hẹn với ông với cả bà mẹ nữa. Mong muốn rằng sau khoản thời gian nghe ngừng câu chuyệncủa tôi, chúng ta đừng để tín đồ ni dạy dỗ mình phải bế tắc vì bản thân như tơinhé! Chuyện là ráng này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sinh sống với bà mẹ và ông nội tại một ngôi nhà bé dại gần bờ sơngVon-ga. Những người dân hàng xóm thân thiết thường mang lại nhà tôi chơi phải cănnhà lúc nào thì cũng vang thông báo cười nghịch vui vẻ.

Một buổi chiều, đã tắm mát mang đến nụ hồng tươi sáng trước cửa nhà, tôi thấy ơngnói cùng với mẹ:

- Bố nghẹt thở lắm...!

Mẹ vội vàng đỡ ông ở xuống giường rồi bảo tôi đi thiết lập thuốc. Vâng lời mẹ,tôi cấp tốc nhẹn đi ngay. Dọc mặt đường đi, tôi gặp Tom và Nick cùng mấy đứa bạntrong buôn bản đang chơi bóng đá. Bắt gặp tơi, bọn chúng gọi: “Ê! nhập cuộc chứAn-đrây-ca!”. Tơi thì thầm nghĩ: “Hay mình cứ chơi độ 5 phút rồi new đi, chắcchẳng sao đâu”. Đắn đo một lúc rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một thời gian lâu, tôi new sực ghi nhớ lời mẹ dặn. Tôi chạy như cất cánh tới shop đểmua thuốc cho ông.

Kể mẩu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu nhỏ xíu An-đrây-ca (mẫu 17)

Các đồng bọn mến của tôi. Tôi là An-đrây-ca. Tôi xin kể với chúng ta một câuchuyện của tớ mà mang đến mãi đến bây giờ nó vẫn cứ dằn lặt vặt tơi, bởi vì tơi là 1 trong kẻcó lỗi vào chuyện này. Cùng đá bóng. Tơi tham gia và say sưa đùa bóng thuộc chúng bạn đến khi sựcnhớ lời bà bầu dặn tôi tất tả chạy đi mua thuốc.

Các bạn biết không? khi tôi vừa mới phi vào phịng ơng nằm. Tơi thấy bà bầu tơiđang gục xuống bạn ơng khóc nức nở. Ơng tơi vẫn qua đời. Tơi hốt hoảng, haichân khuỵu xuống. Tơi suy nghĩ “Chỉ vì mình mải đùa bóng, cài thuốc về chậmmà ơng chết”. Tơi òa khóc và kể hết mọi việc cho người mẹ nghe. Chị em tôi xoa đầu tôi,an ủi.

– An-đrây-ca, con không tồn tại lỗi vào chuyện này! Chẳng gồm thuốc như thế nào cứuđược ông cả. Ông con mất khi con vừa bắt đầu bước ra khỏi nhà.

Có thể ơng tơi mất là do tuổi già mức độ yếu tuy thế dù sao đôi với tôi, hành độngmải chơi của bản thân và cái chết của ơng tơi, mãi có tác dụng tôi dằn vặt, ray rứt trong cả đời,các chúng ta ạ!

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 18)

Mặc dù đã phệ khơn, dẫu vậy lịng tơi khơng ngoài chua xót mỗi lúc nhớ cho câuchuyện năm tôi lên 9 tuổi. Chuyện là gắng này:

Khi ấy tơi sống cùng với người mẹ và ơng vì tía tơi mất vẫn lâu. Ơng tơi đang 96 tuổi rồinên khôn xiết yếu.

Một buổi chiều, lúc đang đùa tha thẩn quanh giường ông, tôi bỗng dưng nghe tiếngông hotline mẹ: “Bố nghẹt thở lắm!..” bà mẹ liền bảo tơi đi sở hữu thuốc cịn bà mẹ sẽ ở lạivới ông. Tôi gấp chạy đi ngay không chút lừ đừ trễ. Nhưng lại dọc con đường tôi gặpRô-béc-tô, Mi-chi-a cùng Hen-ric sẽ chơi bóng đá rất vui. Đây là trị nghịch màtơi thương yêu nhất. Thấy tơi Mi-chi-a gọi:

- Này, vào chỗ này chơi cùng lũ tớ đi.- cơ mà tớ bắt buộc đi thiết lập thuốc cho ông.- nghịch một tẹo rồi đi bao gồm sao đâu. Hen-ric nói.

cũng chạng vạng tối, sực lưu giữ lời người mẹ dặn, tôi tía chân bốn cẳng chạy mang lại hiệumua dung dịch rồi mang lại nhà.

Bước vào phịng ơng nằm, tơi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nút lên. Thì raơng vẫn qua đời. Tơi ịa khóc nức nở kể phần lớn chuyện cho bà bầu nghe. Tuy nhiên mẹ đãhết lời an ủi tôi rằng tôi không có lỗi. Do ơng đã mất ngay từ thời điểm tơi vừa rakhỏi nhà. Cơ mà tôi vẫn không kết thúc khỏi ý nghĩ về tại tôi mải chơi, sở hữu thuốc vềchậm nhưng ông mất. Suốt đêm đó, tơi ngồi khóc nức nở dưới gốc apple do tay ông vun trồng.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn khơng thơi dằn vặt mình. Chúng ta đừng như tôi kẻophải ân hận nhé.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé xíu An-đrây-ca (mẫu 19)

Tơi tên là An-đrây-ca. Thời gian lên 9 tuổi, tôi sinh sống với bà bầu và ông ngoại, ông ngoạitôi đang 96 tuổi buộc phải rất yếu.

Một buổi chiều, ơng nói với chị em tơi: “Bố khó thở lắm !...”. Chị em liền bảo tơi đimua thuốc. Tôi cấp tốc nhẹn đi ngay, mà lại dọc con đường lại gặp mặt mấy đứa bạnđang chơi bóng đá rủ nhập cuộc. đùa được một lúc, sực nhớ lời bà mẹ dặn, tôivội chạy một mạch đến shop mua thuốc rồi đem đến nhà.

Bước vào phịng ơng nằm, tơi tá hỏa thấy mẹ đang khóc nút lên. Thì ra ơngđã qua đời. Tơi ân hận tự trách: “Chỉ vị mình mải chơi bóng, sở hữu thuốc vềchậm mà lại ơng chết". Tơi ồ khóc với kể hết hầu hết chuyện cho người mẹ nghe. Bà mẹ an ủi:- Khơng, con khơng gồm lỗi. Chẳng thuốc nào cứu vớt nổi ông đâu, ông đã mất từlúc nhỏ vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tơi khơng suy nghĩ như vậy. Suốt cả đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới gốc cây táo bị cắn dotay ông vun trồng. Tồn tại này, khi đang lớn, tôi vẫn ln dằn vặt: “Giá mìnhmua thuốc về ngay lập tức thì ơng nước ngoài còn sinh sống thêm được vài ba năm nữa!”.

Kể câu chuyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bởi lời của cậu nhỏ nhắn An-đrây-ca (mẫu 20)

Tên tôi là Andréka, tính đến hiện nay, tôi vẫn ăn năn lúc biết tôi đã làm sai.

Tôi sẽ thất hứa hẹn với chị em và con. Hy vọng rằng sau lúc nghe câu chuyện của tôi, bạn sẽ ko để bố mẹ phải thuyệt vọng vì bạn cũng tương tự tôi! Đây là những gì đã xảy ra:

5 đấy, tôi 9 tuổi, sống cùng bà bầu và ông nội trong 1 ngôi nhà nhỏ bé gần bên bờ sông Volga. Những người láng giềng thân cận thường tới đơn vị tôi chơi bắt buộc ngôi nhà luôn luôn tràn trề giờ cười và vui vẻ. 1 buổi chiều, lúc đang tắm non cho hầu hết nụ hồng tươi trước nhà, tôi thấy anh nói với mẹ: “Con ơi!

– Tôi nghẹt thở …!

Mẹ vội đỡ anh nằm xuống nệm rồi bảo tôi đi sắm thuốc. Vâng lời mẹ, tôi chóng vánh rời đi. Trên đường đi, tôi chạm mặt Tom và Nick cùng 1 số người chúng ta trong thôn đang đùa bóng. Thđấy tôi, chúng ta gọi: “Này! gia nhập trò chơi đi Andrew! “. Tôi tự nghĩ:” giỏi là mình nghịch 5 phút rồi đi, chắc hẳn ko sao đâu “. Do dự 1 khi, tôi ra quyết định tham dự.

Chơi được một khi lâu, tôi bất chợt nhớ ra lời người mẹ dặn. Tôi chạy tới shop để tậu thuốc cho anh đấy.

Vừa phi vào nhà, tôi hốt hoảng lúc thấy người mẹ khóc. Hóa ra, anh đã ra đi. Ồ! Nỗi buồn kinh hồn bạt vía lúc thiếu tính 1 bạn nhà yêu thương cứ dưng lên trong trái tim tôi. Vậy là từ ni ko được nhận biết bộ khía cạnh khôi ngô hiền hậu của anh nữa. Ko kìm được xúc cảm, tôi đã bật khóc và kể cho bà bầu nghe tất cả những gì tôi đã làm. Bà bầu ôm tôi xoa dịu:

– Andreya của mẹ, không còn lỗi của con, ko bao gồm thuốc cứu anh đấy. Anh đấy đang tạ thế ngay trong khi tôi thoát khỏi nhà.

Nhưng tôi ko nghĩ cô đấy nói đúng, xuyên đêm tôi ngồi dưới cội cây hãng apple anh trồng và tự trách mình vì lầm lỗi của mình.

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 21)

Có đa số lỗi lầm hoàn toàn có thể sửa chữa, tuy nhiên tôi đã mắc phải một tội lỗi không khi nào sửa được. Tôi đã không còn đi người thân yêu độc nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể lại mẩu chuyện đó để chúng ta nghe và cùng rút kinh nghiệm:

Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với bà bầu và ông. Ba tôi đi công tác làm việc xa đề xuất ít khi về thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi bắt buộc ông hay nhỏ xíu vặt lắm. 1 trong các buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với chị em tôi:

- Bố không thở được quá!

Mẹ liền call tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy đứng tên thuốc, nói:

- bé chạy đi mua phương thuốc này đến mẹ. Nhanh lên con nhé!

Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ nhà tôi đến hiệu thuốc không xa nhưng lại lại qua một sân láng rộng. Thấy tôi, bầy bạn gọi:

- An- đrây- ca ơi, vào chỗ này chơi với chúng tớ đi!

Biết mình là 1 tiền đạo giỏi và nghĩ trên đây là thời cơ tốt tốt nhất để trình bày tài năng, tôi dấn lời ngay. đùa rất vui nên tôi bỏ quên lời chị em dặn. Mãi cho đến lúc sút trơn vào lưới, nghe bầy bạn reo hò, tôi bắt đầu sực nhớ đến ông, liền ba chân bốn cẳng chạy đi download thuốc.

Bước vào phòng ông nằm, tôi tá hỏa khi chú ý thấy bà bầu đang khóc nấc lên. Lúc đó, tôi sẽ hiểu chuyện gì vẫn xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:

- người mẹ ơi, chỉ vì nhỏ thích đùa bóng yêu cầu đã quên lời chị em dặn, cài đặt thuốc về lờ lững mà ông mất.

Nhưng bà bầu lại an ủi tôi:

- Không, con không tồn tại lỗi gì cả. Ông già cùng yếu lắm rồi bắt buộc không dung dịch nào cứu vãn được ông đâu. Ông đã tắt thở từ khi con vừa thoát ra khỏi nhà.

Thế nhưng mà tôi không cho là như vậy. Suốt đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo apple trước nhà. Cây táo apple này được ông chăm sóc rất cẩn thận. Tôi thấy tối đó thật về tối và bi thiết quá. Thì ra, giờ đồng hồ đây, tôi đã hết đi fan ông thân yêu, suy nghĩ vậy, tôi oà khóc.

Sau này, mãi đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:

- giá chỉ mình chớ mải chơi, mua thuốc về kịp thì ông còn sinh sống thêm được ít năm nữa. Mình còn được nghe ông kể chuyện các nữa.

Câu chuyện của tôi là cố gắng đấy. Mong chúng ta đừng ai mắc phải lỗi lầm lớn như tôi nhằm phải hối hận suốt đời.

Kể mẩu chuyện "Nỗi dằn vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu nhỏ xíu An-đrây-ca (mẫu 22)

Tôi là An-đrây-ca, đến bây giờ, tôi vẫn còn đấy thấy ân hận lúc biết mình đã làm một việc sai trái.

Tôi vẫn thất hẹn với ông cùng cả chị em nữa. Ao ước rằng sau thời điểm nghe kết thúc câu chuyện của tôi, các bạn đừng để bạn nuôi dạy mình phải thuyệt vọng vì bản thân như tôi nhé! Chuyện là ráng này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông nội tại một ngôi nhà nhỏ dại gần bờ sông Von-ga. Những người hàng xóm thân mật thường mang đến nhà tôi chơi nên tòa nhà lúc nào cũng vang lên tiếng cười đùa vui vẻ. Một trong những buổi chiều, đã tắm mát mang lại nụ hồng tươi tắn trước cửa ngõ nhà, tôi thấy ông nói với mẹ:

- Bố khó thở lắm...!

Mẹ lập cập đỡ ông ở xuống chóng rồi bảo tôi đi cài đặt thuốc. Vâng lời mẹ, tôi cấp tốc nhẹn đi ngay. Dọc con đường đi, tôi gặp gỡ Tom và Nick thuộc mấy thằng bạn trong xóm đang nghịch bóng đá. Nhìn thấy tôi, đàn chúng gọi: “Ê! nhập cuộc chứ An-đrây-ca!”. Tôi thầm nghĩ: “Hay bản thân cứ chơi độ 5 phút rồi bắt đầu đi, có thể chẳng sao đâu”. Đắn đo một thời gian rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một lúc lâu, tôi bắt đầu sực ghi nhớ lời bà mẹ dặn. Tôi chạy như bay tới shop để thiết lập thuốc mang lại ông.

Vừa phi vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra, ông sẽ mất. Ôi! Nỗi buồn quyết liệt khi mất người thân trong gia đình sao cứ dưng lên trong tâm địa tôi. Vậy là từ bỏ nay, tôi không được quan sát thấy khuôn mặt hiền hậu, đẹp mắt lão của ông nữa. Cần thiết kìm nén được nỗi xúc động, tôi bật khóc và kể cho bà mẹ nghe đa số chuyện vẫn làm. Mẹ bao phủ lấy tôi an ủi:

- An-đrây-ca của mẹ, con không tồn tại lỗi, chẳng gồm thuốc nào cứu giúp nổi ông đâu. Ông đã hết từ lúc con vừa thoát khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ rằng chị em đã nói đúng, cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo ông trồng cùng tự dằn lặt vặt về lỗi lầm của mình.

Kể mẩu truyện "Nỗi dằn lặt vặt của An-drây-ca" bằng lời của cậu bé An-đrây-ca (mẫu 23)

Các đồng bọn mến của tôi. Tôi là An-đrây-ca. Tôi xin nhắc với chúng ta một mẩu truyện của tôi mà cho mãi đến bây giờ nó vẫn cứ dằn vặt tôi, bởi vì tôi là 1 kẻ bao gồm lỗi trong chuyện này.

Hồi ấy, tôi new lên chín, sống với bà bầu và ông. Ông tôi đã 96 tuổi đề xuất rất yếu. Vào một trong những buổi chiều nọ, ông tôi nói với người mẹ tôi rằng: "Con ơi! cha thấy khó thở lắm!". Nghe ông tôi nói vậy, mẹ tôi ngay tắp lự bảo tôi đi download thuốc mang đến ông uống. Tôi cấp tốc nhẹn đi ngay. Dọc đường tôi gặp gỡ mấy anh bạn thân, chúng rủ tôi thuộc đá bóng. Tôi nhập cuộc và say sưa nghịch bóng thuộc chúng các bạn đến khi sực nhớ lời bà bầu dặn tôi nhanh nhảu chạy đi cài thuốc.

Các bạn biết không? lúc tôi vừa mới lao vào phòng ông nằm. Tôi thấy người mẹ tôi sẽ gục xuống người ông khóc nức nở. Ông tôi sẽ qua đời. Tôi hốt hoảng, hai chân khuỵu xuống. Tôi suy nghĩ "Chỉ vày mình mải đùa bóng, download thuốc về chậm chạp mà ông chết". Tôi òa khóc cùng kể hết mọi việc cho bà mẹ nghe. Chị em tôi xoa đầu tôi, an ủi.

- An-đrây-ca, con không có lỗi trong chuyện này! Chẳng tất cả thuốc nào cứu giúp được ông cả. Ông con mất khi con vừa bắt đầu bước thoát ra khỏi nhà.

Có thể ông tôi mất là vì tuổi già mức độ yếu nhưng mà dù sao đôi với tôi, hành vi mải chơi của mình và chết choc của ông tôi, mãi làm tôi dằn vặt, ray rứt trong cả đời, các bạn ạ!

Mặc dù đã khủng khôn, mà lại lòng tôi không khỏi chua xót mọi khi nhớ đến mẩu chuyện năm tôi lên 9 tuổi. Chuyện là cố gắng này:

Khi ấy tôi sống cùng với mẹ và ông vì cha tôi mất vẫn lâu. Ông tôi sẽ 96 tuổi rồi cần rất yếu.

Một buổi chiều, lúc đang chơi tha thẩn quanh chóng ông, tôi đột nghe giờ ông điện thoại tư vấn mẹ: "Bố không thở được lắm!.." bà mẹ liền bảo tôi đi cài đặt thuốc còn bà mẹ sẽ ngơi nghỉ lại với ông. Tôi cấp chạy đi ngay ko chút chậm trễ. Nhưng lại dọc con đường tôi gặp gỡ Rô-béc-tô, Mi-chi-a và Hen-ric vẫn chơi bóng đá rất vui. Đây là trò nghịch mà tôi ưa thích nhất. Thấy tôi Mi-chi-a gọi:

- Này, vào đây chơi cùng bầy tớ đi.

- nhưng mà tớ đề xuất đi mua thuốc mang lại ông.

- đùa một tẹo rồi đi có sao đâu. Hen-ric nói.

Nghe chúng ta nói gồm lý, tôi tắc lưỡi nhủ thầm: "Tí nữa thiết lập cũng được". Nạm là tôi cùng hòa vào cuộc vui với các bạn. Nghịch được một lúc, ngửng đầu lên thì trời cũng nhọ mặt người tối, sực nhớ lời người mẹ dặn, tôi ba chân bốn cẳng chạy đến hiệu download thuốc rồi mang lại nhà.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi thấy bà mẹ đang khóc nút lên. Thế ra ông sẽ qua đời. Tôi òa khóc nức nở kể số đông chuyện cho người mẹ nghe. Mặc dù mẹ đã hết lời yên ủi tôi rằng tôi không tồn tại lỗi. Vì chưng ông đã hết ngay từ cơ hội tôi vừa thoát khỏi nhà. Nhưng lại tôi vẫn không chấm dứt khỏi ý nghĩ tại tôi mải chơi, cài đặt thuốc về lờ lững mà ông mất. Suốt đêm đó, tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc táo apple do tay ông vun trồng.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không đỡ bệnh dằn lặt vặt mình. Các bạn đừng như tôi kẻo phải ân hận nhé.

Đến bây giờ, tôi vẫn còn đó thấy ân hận lúc biết mình đã làm một vấn đề sai trái. Tôi sẽ thất hứa với ông và cả mẹ nữa. Mong mỏi rằng sau khi nghe ngừng câu chuyện của tôi, các bạn đừng để fan nuôi dạy dỗ mình phải thất vọng vì mình như tôi nhé! Chuyện là vắt này:

Năm ấy, tôi lên 9 tuổi, sinh sống với người mẹ và ông nội ở 1 ngôi nhà bé dại gần bên bờ sông Von-ga. Những người hàng xóm thân mật thường đến nhà tôi nghịch nên tòa nhà lúc nào thì cũng vang lên tiếng cười đùa vui vẻ.

Một buổi chiều, vẫn tắm mát cho nụ hồng tươi sáng trước cửa nhà, tôi thấy ông nói cùng với mẹ:

- Bố không thở được lắm...!

Mẹ vội vàng đỡ ông ở xuống giường rồi bảo tôi đi thiết lập thuốc. Vâng lời mẹ, tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường đi, tôi chạm mặt Tom cùng Nick cùng mấy đứa bạn trong buôn bản đang chơi bóng đá. Nhận thấy tôi, lũ chúng gọi: "Ê! tham gia chứ An-đrây-ca!". Tôi âm thầm nghĩ:

"Hay mình cứ chơi độ 5 phút rồi new đi, vững chắc chẳng sao đâu". Đắn đo một lát rồi tôi cũng quyết định nhập cuộc.

Chơi một lúc lâu, tôi bắt đầu sực ghi nhớ lời chị em dặn. Tôi chạy như cất cánh tới shop để sở hữu thuốc mang lại ông.

Xem thêm: Tổng Hợp Tất Tần Tật Danh Sách Các Nhân Vật Trong Conan, Danh Sách Nhân Vật Trong Thám Tử Lừng Danh Conan

Vừa lao vào nhà, tôi hoảng hốt khi thấy bà bầu đang khóc nút lên. Thì ra, ông sẽ mất. Ôi! Nỗi buồn khủng khiếp khi mất người thân trong gia đình sao cứ dâng lên trong tim tôi. Vậy là tự nay, tôi không được nhìn thấy gương mặt hiền hậu, đẹp nhất lão của ông nữa. Quan trọng kìm nén được nỗl xúc động, tôi nhảy khóc và kể cho bà mẹ nghe hồ hết chuyện sẽ làm. Mẹ bao bọc lấy tôi an ủi:

- An-đrây-ca của mẹ, con không tồn tại lỗi, chẳng có thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã không còn từ lúc bé vừa thoát ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ rằng người mẹ đã nói đúng, xuyên suốt đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo bị cắn dở ông trồng với tự dằn lặt vặt về phạm tội của mình

Em hãy tả dòng áo hoặc cái váy em mặc đến trường hôm nay

Em và người thân trong mái ấm gia đình cùng phát âm một truyện nói tới một người có nghị lực, gồm ý chí vươn lên. Em trao đổi với người thân về tính cách đáng khâm phục của nhân vật đó. Hãy cùng bạn đóng vai người thân để thực hiện cuộc điều đình trên