PHÂN TÍCH 8 CÂU CUỐI KIỀU Ở LẦU NGƯNG BÍCH KHÔNG CHEP MẠNG

     

Đoạn trích Kiều sinh hoạt lầu dừng Bích là trong những đoạn trích giá đắt trong truyện Kiều. Đoạn trích này được gửi vào huấn luyện và đào tạo trong sách thpt và thường được đưa vào những kì thi. Bởi vậy, các em học viên cần cụ chắc câu chữ để đối chiếu hay và chính xác.

Bạn đang xem: Phân tích 8 câu cuối kiều ở lầu ngưng bích không chep mạng


Bài mẫu mã phân tích 8 câu thơ cuối bài xích kiều sinh hoạt lầu ngưng bích

Nói mang lại thơ nôm bác bỏ học bọn họ không thể không nhắc đến Truyện Kiều của Nguyễn Du. Đây là thành tích thơ nôm bac học tập lên một tầm cao new với trình độ mẫu mực, bậc thầy về nghệ thuật. Đặc biệt, trích đoạn “Kiều sống lầu ngưng bích” là giữa những trích đoạn tiêu biểu, hay, thẩm mỹ tả cảnh ngụ tình tuyệt vời và hoàn hảo nhất khiến tín đồ đọc như hiểu rõ sâu xa tâm can thiếu nữ phải xa gia đình, lênh đênh giữa dòng đời và lừng chừng phiêu dạt về đâu. Đây cũng chính là cảnh đầu tiên trong suốt 15 năm lưu lại lạc, truân chăm của Kiều. Vị vậy, chổ chính giữa trạng Kiều hôm nay vô cùng ngổn ngang, lo lắng và vô định. Đặc biệt 8 câu thơ cuối vào trích đoạn càng có tác dụng dấy lên trung tâm trạng của Kiều, đọc rất nhiều câu thơ cuối bạn đọc cũng cảm thấy thương xót, đau đáu cho cuộc đời phía trước của Kiều.

*

Buồn trông cửa ngõ bể chiều hômThuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?Buồn trông ngọn nước new saHoa trôi man mác biết là về đâu?

Điệp trường đoản cú “Buồn” thường xuyên được nói lại chứng minh tâm trạng Thúy Kiều cực kì rầu rĩ. Fan ta thường xuyên nói “Người bi thương cảnh bao gồm vui đâu bao giờ”. Nó siêu đúng trong yếu tố hoàn cảnh này của Kiều. Đối với bạn nữ cảnh vật bao phủ đều là màu u tối y như tâm trạng của nàng. Nỗi ảm đạm như xoáy vào trung tâm can, chế tạo thành từng lớp sóng trào.

Buồn trông cửa bể chiều hômThuyền ai thập thò cánh buồm xa xa?

Phân tích 8 câu thơ cuối bài bác kiều ở lầu ngưng bích – Chiều hôm chính là cảnh hoàng hôn. Trọng điểm trạng bi thương cùng với cảnh chiều tàn càng khiến cho nỗi lòng thiếu nữ thêm ai oán tan nát. Hình ảnh cánh buồm xa xa với cửa ngõ bể chiều hôm bên cạnh đó đối lập với nhau. Cửa bể rộng lớn lớn mênh mông giữa khu đất trời là hình hình ảnh một mẫu thuyền nhỏ dại thấp thoáng hệt như chính cuộc sống của nàng. Nàng tương tự như chiếc thuyền tê lênh đênh kế bên biển khơi, không biết cuộc đời sẽ ra sao. Trong giờ chiều hôm ấy nỗi nhớ phụ huynh lại càng dơ lên xót xa biết nhường nào. Cảnh giờ chiều thường khiến cho người ta hệ trọng đến cảnh đoàn tụ, được trở về bên quê hương gia đình. Tuy vậy với Kiều đó chỉ cần nỗi khao khát, lưu giữ nhung cha mẹ mà thôi. Còn đàn bà vẫn đang lênh đênh như loại thuyền bé dại biết lúc nào mới “cập bến”.

“Buồn trông ngọn nước mới sa

Hoa trôi man mác biết là về đâu?

Hình ảnh ẩn dụ “hoa trôi” là hình tượng cho thân phận của nàng. Nữ giới đẹp như một đóa hoa chớm nở đầy sắc xuân thì. Vậy mà bây giờ lại trôi vô định giữa cái đời cùng không biêt đã đi về đâu. “Buồn trong ngọn nước mới sa” – hay chính là những phong cha bão tố của cuộc đời vùi dập con gái không thương tiếc như cánh hoa tàn theo gió bay. Câu hỏi “biết trôi về đâu” cũng chỉ là thắc mắc tu từ, một lời than thân trách phận, ai oán. Qua thắc mắc càng nhấn mạnh về thân phận cuộc đời mình sao quá 6 bình bọt. Ngay cả trong ca dao xưa cũng đã viết: “Thân em như tấm lụa đào/ Phất phơ thân chợ biết vào tay ai”. Nhường nhịn như, Nguyễn Du quá thấu hiểu và thấu hiểu với thân phận người phụ nữ, thắc mắc ông đưa ra cho Thúy Kiều hay chính là sự hiểu rõ sâu xa của ông giành riêng cho nàng. Một người đàn bà biết được giá trị của mình, khao khát hạnh phúc nhưng lại đắn đo làm nuốm nào nhằm hạnh phúc, không biết cuộc sống sẽ xô mình đi đâu.

“Buồn trông nội cỏ rầu rầu

Chân mây mặt đất một màu xanh xanh”.

Xem thêm: Hãy Nêu Ý Nghĩa Truyện Sơn Tinh Thủy Tinh ? Hãy Nêu Ý Nghĩa Của Truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh

Màu xanh của Nguyễn Du trong thực trạng này không phải là blue color của mùa xuân, của sự việc sống. Mà nó là một màu xanh da trời nhợt nhạt đơn sắc. Ví như trong đoạn trích “Cảnh ngày xuân’, greed color được Nguyễn Du xung khắc họa lên với vẻ xinh xắn tốt, mởn mởn bao nhiêu thì trong đoạn trích này này lại rầu bấy nhiêu. Đáng lẽ ra, màu xanh da trời của cỏ hòa với greed color trời đất tạo nên sự sống, mãnh liệt thì bây giờ qua ngòi cây bút của Nguyễn Du hay đúng ra qua ánh mắt của Thúy Kiều, màu sắc của cỏ là màu của sự héo úa lụi tàn hòa với màu xanh lá cây nhợt nhạt của đất trời khiến cho bức tranh mờ mịt đúng với vai trung phong trạng nhưng Kiều vẫn mang. Ở lầu dừng bích chỉ tất cả Kiều với thiên nhiên vậy mà vạn vật thiên nhiên cũng không khiến cho nàng vui hơn, thậm chí là trong mắt nàng cảnh sắc thiên nhiên chỉ là 1 trong những màu úa tàn, u ám, sầu não. Điều này càng xác định “Người bi hùng cảnh gồm vui đâu bao giờ”. Đây cũng là hình ảnh cho thấy sự thảm yêu thương của cuộc sống Kiều. Nàng vốn là một trong cánh hoa new nở sớm đang lụi tàn, mặt đường đời sóng gió khiến nàng tàn úa cho thảm thương.

Đặc biệt ở nhì câu thơ cuối, nỗi ai oán của nàng như được nhân lên vội vàng bội. Bây giờ nó không chỉ có là buồn mà còn là một sợ hãi:

Buồn trông gió cuốn khía cạnh duềnh

Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.

Phân tích 8 câu thơ cuối bài xích kiều làm việc lầu dừng bích – Nếu đều câu thơ trên những là tĩnh thì nhị câu cuối lại là động. Đó chưa hẳn là giờ gió thanh thanh thổi qua tốt tiếng hát thiên thai mà sẽ là tiếng sóng. Giờ sóng vồ vập nghe đầy sợ hãi. Giờ sóng rầm rĩ náo sức nóng ầm ầm khiến con người ta chao hòn đảo và thuyệt vọng giữa cuộc đời. Đây chưa hẳn là giờ sóng ko kể biển khơi, đây là tiếng sóng lòng. Giờ sóng lòng của Kiều sẽ dồn dập vuốt ve đầy sợ hãi hãi. Nó chính là những phong cha bão táp mà lại Kiều phải đối mặt suốt chặng đường 15 năm – đoạn đường mà thanh nữ Kiều chưa lúc nào và không khi nào nghĩ tới. Nữ giới đâu biết rằng, nỗi sợ hãi này sẽ đeo bám nàng suốt 15 năm sau và nó còn đeo bám nàng mãi về sau. Nó chính là dự báo cho đều tai ương, những âu sầu mà Kiều chuẩn bị đi qua. Chắc hẳn rằng Kiều đang phần nào dự đoán được tương lai của bản thân mình chỉ là sóng gió, truân chuyên, lênh đênh giữa hải dương đời. Nhưng bao giờ kết thúc thì cô bé không thể biết.

Với điệp từ Buồn tiếp tục sử dụng vào 8 câu cuối, tác giả đã tự khắc họa lên được chổ chính giữa trạng đau đớn, bi thiết xé lòng và đầy sợ hãi của Kiều trước hiện tại và tương lai. Đặc biệt với thẩm mỹ tả cảnh ngụ tình cho biết thêm tài năng văn pháp của Nguyễn Du đã đoạt đến đỉnh cao. Với phần đông hình hình ảnh thiên nhiên hết đỗi thân thuộc, nhưng lại lai khiến người gọi hiểu, thấu cảm với cuộc đời nàng Kiều. Không cần những hình ảnh hoa mỹ, đẫm lệ, chỉ nên ngọn cỏ rầu rầu, cánh thuyền xa xa giỏi sống nhấp nhô quanh chân ghế cũng khiến fan hâm mộ hiểu được phần nào sự lo ngại và dự báo về một sau này đầy sóng gió của Kiều.

Tám câu thơ cuối chính là kiệt tác nghệ thuật và thẩm mỹ tả cảnh ngụ tình. Nguyễn Du vẫn khắc họa lên một bức tranh với tương đối nhiều trạng thái cảm xúc cô đơn, lúng túng về tương lai mù mịt của nữ Kiều. Qua tranh ảnh đấy, ông cũng gửi gắm trung ương trạng cảm thông thâm thúy đến cuộc sống nàng với lên án xóm hội phong kiến hà khắc đã đẩy cuộc đời người thiếu phụ đến bước đường cùng. Yêu kính thay, thân phận người thiếu nữ xã hội xưa chỉ như cánh hoa mỏng manh trôi lênh đênh giữa mẫu đời.

Xem thêm: Bài Viết Số 6 Lớp 7 Đề 2 Bài Viết Số 6 Lớp 7 Trang 88 Sgk: Nhiễu Điều

Khép lại trang sách nhưng tôi vẫn thấy lòng ngổn ngang và thương nỗ lực cho thân phận thiếu phụ Kiều. Một người con gái đẹp, tài sắc vẹn toàn, tối ưu như chị em đáng đúng ra phải bao gồm một cuộc đời bình an, yên ấm bên tình Lang mới đúng. Vậy mà, “hồng nhan bạc mệnh”, từng nào truân chăm của đời bên cạnh đó nàng gánh hết. Nhịn nhường như, đây chính là thực trên của thôn hội phong kiến thối nát, đang dày vò một thiếu nữ đẹp đầy sức sinh sống trở buộc phải tàn lụi, héo úa thân cuộc đời. Nguyễn Du đã đi được trước thời đại, ông đã nhận thức thấy được sự bất công của xóm hội. Ông tìm tòi nỗi lòng của Kiều chính là nỗi lòng của hàng trăm ngàn ngàn phụ nữ thời bấy giờ. Vậy nên, gọi thơ của ông chúng ta như cảm thấy được cả máu sống đầu bút, nước đôi mắt trong từng câu thơ, cực kỳ nhân văn với sâu sắc.